Biết đủ là khi người ta cho bạn bao nhiêu, bạn “tuy trong lòng không hài lòng nhưng vẫn chấp nhận được”. Biết dừng là đến một lúc nào đó, bạn có thể xua tay nói “Tôi không cần nữa”. Biết đủ là do người, biết dừng là do mình. Biết đủ là không tham, biết dừng là không tuỳ tiện.
Sống trên đời, cuộc sống tự tại biết đủ mà vui. Càng ham muốn, càng mong cầu điều gì đó thì một cách nào đó, chúng ta lại càng không thể có được chúng. Thà rằng, thuận theo tự nhiên, biết đủ, biết điều gì là thích hợp với bản thân nhất và sống tốt nhất trong những ngày đẹp nhất đời mình.
Người đời có thể đánh giá hay chỉ trích về con đường bạn đi, nhưng suy cho cùng, cuộc sống này là của bạn. Cái tốt nhất cho bản thân là cái phù hợp nhất với bản thân, chứ không phải những gì xã hội đang gán lên chúng ta. Những gì họ cho là “tốt nhất”, “đẹp nhất” chưa chắc đã phù hợp với bạn.
Biết đủ không có nghĩa là ngừng khao khát, ngừng tham vọng mà là biết dung hoà những kỳ vọng của bản thân, điều chỉnh sao cho phù hợp với thực tế. Dù bạn có ít hay nhiều thì trong lòng cũng vui vẻ và an yên. Khi không còn vướng mắc vào những kỳ vọng của bản thân thì tự khắc bằng một phép diệu kỳ nào đó, vũ trụ sẽ mang đến cho bạn nhiều thứ hơn.
Tôi vui vì dẫu chỉ có một mẫu bánh mì hay bánh bao thì tôi vẫn vui, vì chí ít hôm nay bụng tôi sẽ không đói.
Tôi vui vì dẫu công việc hiện tại khiến tôi cảm thấy chán nản nhưng chí ít tôi vẫn có thể trang trải cuộc sống hằng ngày, chứ không phải nằm ngoài lề đường.
Học cách buông bỏ chấp niệm không đáng có, sống ung dung, tự tại, trân trọng từng khoảnh khắc và BIẾT ĐỦ là chìa khoá của hạnh phúc. Học cách biết ơn với những gì mình đang có và trân trọng chúng.
-Tuyết Sơn-